Thứ Ba, 21 tháng 10, 2008

Là giáo viên; tôi đọc rất kỹ Điều lệ trường mầm non (điều lệ mới). Tôi mong rằng việc phân bổ số trẻ ở từng nhóm lớp theo độ tuổi phải được các trường chấp hành triệt để; để các giáo viên có điều kiện đảm bảo chất lượng nuôi - dạy, chăm sóc trẻ chu đáo, đạt kết quả tốt và an toàn cho trẻ.Điều đáng sợ nhất của giáo viên chúng tôi là phải dạy ở một lớp đông trẻ (57 trẻ/ 3 cô); vì có ai "hiểu cho" với chỉ một cặp mắt; làm thế nào chúng tôi có thể để mắt tới hết tất cả mọi trẻ khi phải vừa tổ chức các hoạt động dạy, hoạt động chơi, nuôi dưỡng, vệ sinh, chăm sóc trẻ, vừa phải lao động chân tay (khiêng chén nồi, giặt khăn, lau lớp, chà rửa dép trẻ, ...) trong ngày nhưng vẫn phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho trẻ. Giữa người lớn còn có những mối bất hòa đôi lúc không kiềm chế được, huống chi sự va chạm giữa trẻ - trẻ trong ngày thỉnh thoảng lại không thể xảy ra sao (?) - mặc dù cô giáo đã thường xuyên giáo dục, dạy dỗ trẻ và thường xuyên để mắt đến các trẻ trong nhóm lớp. Tôi thiết nghĩ : đôi lúc đó cũng là tình huống, để giúp chúng tôi giáo dục trẻ cũng như thêm kinh nghiệm cho trẻ trong cách cư xử để trẻ tránh lỗi lầm, tránh hậu quả không tốt. Chúng tôi đã từng bị phụ huynh khiếu kiện với Ban Giám hiệu với tội danh "không quản lý trẻ tốt" chỉ vì hai trẻ giành chỗ ngồi chơi, đòi bạn trả chỗ chơi không được, trẻ cầm tô đồ chơi bằng nhựa đánh bạn gây sướt nhẹ. Buồn lắm ! Thật buồn lắm ! Phản xạ của trẻ đôi lúc cũng nhanh lắm. Thấy nhưng không cản kịp. Hãy thử đứng ở vị trí của chúng tôi rồi sẽ biết !Vì sao các trường mầm non nếu có điều kiện thường thu nhận đông học trò ? Theo tôi, một phầnphải đảm bảo chỉ tiêu được giao. Mặt khác, để nâng cao đời sống CB-GV-CNV trong trường vì đồng lương của mọi người trong trường mầm non đều thấp, đúng như báo Tuổi trẻ đã đăng "Lương một đồng, công vô kể".Giá như điều lệ mới có những thay đổi . Chúng tôi chỉ thở phào nhẹ nhõm mỗi khi rời khỏi nhà trường mầm non mà cả ngày không có chuyện gì xảy ra đối với trẻ và chúng tôi có điều kiện phục vụ tốt hơn cho ngành nếu không lo cái ăn, sinh hoạt từng bữa của gia đình

Tâm sự Mầm non

Tôi là giáo viên mầm non . Tôi theo nghề gõ đầu trẻ cũng với lý do rất đơn giản là yêu trẻ. Ngày xưa vấn đề lương bổng không làm tôi đau đầu suy nghỉ, tôi rất vô tư chăm sóc dạy dỗ các cháu được ngoan hơn. Thời gian gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra trong nghành làm cho các cô giáo mầm non ai cũng cảm thấy mệt mỏi với nghề: nào là lương không đủ sống do vật giá leo thang, do phụ huynh đòi hỏi rất nhiều, do công việc nhiều nhất là mỗi khi có kiểm tra đến trường, vả lại trẻ con ngày nay quá hiếu động, có nhiều trẻ rất nghịch, rất hổn, biết đặt điều ( chuyện không nói có ).

Nếu một ngày làm cô giáo mầm non, các bạn sẽ thấy rất nhiều chuyện không dễ làm tí nào. Tôi không đổ lỗi cho công việc nhưng quả thực trước đây tôi vui vẻ và gần cháu lắm, còn hiện giờ do nhiều áp lực quá, do hàng ngày phải tiếp xúc với những trẻ hiếu động tôi luôn có cảm giác nóng nảy và ít gần gũi trẻ hơn trước. Tôi luôn có cả giác lo sợ mỗi khi trẻ chơi, mỗi khi trẻ nghịch phá mà không thể la được...

Chưa kể đến chuyện hiện nay các cô giáo ai cũng mệt mỏi với nghề. Tôi đã từng nghe một bạn đồng nghiệp nói rằng: " làm nghề này rất dễ vô bệnh viện ( do bị phụ huynh đánh ) và cũng dễ vô tù ( vì lở tay xảy ra chuyện không may cho trẻ )tâm lý của các cô sẽ như thế nào nếu không được mọi người quan tâm hơn và thông cảm với nghề đây? Đã chọn nghề này thì chúng tôi đều có chung ý nghĩ là yêu trẻ và mong muốn mọi điều tốt đẹp đến với trẻ. Cũng mong ở mọi người có cách nhìn thông cảm hơn với các cô giáo mầm non.

Sự vô tình của người lớn

Khi thành người lớn, chúng ta có bao nhiêu chuyện để chú ý, lo toan… Với cuộc sống vất vả đòi hỏi nhiều cố gắng. Với bổn phận nặng nề của người làm cha, làm mẹ. Lo cho chồng/vợ, lo cho con ăn học, lo đưa con vào nề nếp, lo cho cha mẹ hai bên, lo ứng xử trong xã hội… Hàng trăm chuyện chiếm hết tâm trí của người lớn. Đó là chưa kể gánh nặng tinh thần và vật chất của những ai nghề nghiệp chưa ổn định, tình cảm đang bị tổn thương, hôn nhân sắp gãy đổ…
Tình yêu thương và quan tâm của cha mẹ chính lànền tảng vững mạnh nhất cho con trẻ khôn lớn.Chúng ta có khi nào tự hỏi: trái tim chúng ta đã bị bao nhiêu lớp bụi của cuộc sống che phủ hoặc lấy mất đi độ nhạy bén của thế giới yêu thương? Trái tim chúng ta theo năm tháng dường như đã trở nên cứng rắn, vô cảm trước những tín hiệu tình thương của con em, nhất là các trẻ còn nhỏ dại.
Tình cảm trao đi mà không được nhận lại một cách vui vẻ hay bị từ khước là nỗi đau vô vàn của người lớn. Còn con trẻ thì sao? Với trái tim trong như pha lê, chưa vướng bụi trần ai này thì nó còn mong manh dễ vỡ đến cỡ nào? Nếu bị tổn thương, sự đau khổ sẽ rất trầm trọng, khó phai. Còn đau xót hơn là trẻ chưa biết nói, chưa biết diễn tả những gì mình cảm thấy, chưa biết tự bảo vệ mình. Chính vì điểm yếu này của con trẻ mà người lớn cần phải thận trọng hơn trong cách đối xử với trẻ. Khi biết và ý thức được hành vi, thái độ cũng như lời nói của chúng ta gây tổn thương cho trẻ nhiều lúc đã quá muộn, phải ân hận suốt đời… Dường như những điều chúng ta lo cho con còn thiên nhiều về đáp ứng nhu cầu vật chất, vì khi có vấn đề là nó hiển hiện ngay. Còn đời sống tinh thần và tình cảm thường ẩn giấu, khó thấy nên dễ bị lãng quên, thiếu quan tâm. Lắm lúc chúng ta thật vô tình và chính những vô tình đó đã tạo những vết thương cũng vô tình. Người lớn chúng ta thường để mắt, để tâm đến những gì trong đời, trong gia đình? Mắt chúng ta thấy gì? Tai nghe gì? Và lòng cảm thấy thế nào?Có lẽ khi ra đường chúng ta thấy ổ gà nhiều hơn là những hàng cây xanh. Về nhà chúng ta thấy rác và sự bừa bãi, lộn xộn gây nên bực mình mà không thấy được ánh mắt sáng rỡ của con, nụ cười thiên thần của bé, những cử chỉ âu yếm, sự tha thiết nồng ấm của vòng tay ôm…
Sự vô tình của người lớn đã tạo nên nỗi đau cho con và cho cả chính mình. Vì khi biết được con đau, con khổ, tôi chắc những người cha, người mẹ còn thấy khổ, thấy đau hơn con nữa. Cuộc sống quí giá, thời giờ quí giá. Con em của chúng ta là vô giá. Thế nhưng, chúng ta đã vô tình làm rơi rớt hay có khi vô tình giẫm đạp lên những kho báu này. Chúng ta đã bỏ điều chính yếu - tình yêu - để chạy theo những cái phụ thuộc…

Mầm non

BÁO CÁO SÁNG KIẾN KINH NGHIỆM


Đề tài: Một số biện pháp bước đầu cho trẻ 3 – 4 tuổi làm quen với chữ viết.

A.Đặt vấn đề:
· Để dạy và chăm sóc trẻ ở một lứa tuổi nào đó, chắc chắn người giáo viên phải luôn hiểu rõ về khả năng tâm sinh lý về trẻ ở lứa tuổi đó. Năm 2007 -2008 vừa qua, được sự phân công xuống lớp Mầm công tác tôi đã phải học hỏi và tìm hiểu về lứa tuổi này rất nhiều từ mọi vấn đề ở các bạn đồng nghiệp, Ban Giám Hiệu…tôi nhận thấy ở trẻ 3-4 tuổi có:
· Khả năng quan sát và ghi nhớ hình ảnh rất tốt.
· Khả năng khái quát bằng biểu tượng và ký hiệu, trong đó có dạng hiệu bằng chữ viết , bắt đầu hình thành và có thể phát triển.
Từ đó tôi luôn suy nghĩ về vấn đề này và muốn thử nghiệm ngay trên trên trẻ lớp mình.


B. giải quyết vấn đề:
Giai đoạn 1: Nhận biết tên đệm, tên gọi bằng chữ viết.
Đối với trẻ 3 – 4 tuổi thường thì các Giáo viên hay sử dụng các ký hiệu hình ảnh như động vật, thực vật,… hay hình chụp của trẻ để giúp để giúp trẻ nhận ra đồ dùng vật dụng của mình. Qua hai tháng hè ở lớp Mầm, tôi nhận thấy trẻ lớp tôi có thể nhận biết rõ các tín hiệu hình ảnh nên tôi đã kết hợp cả ký hiệu chữ viết. ( Tên của trẻ) trên đồ dùng vật dụng để giúp trẻ nhận biết. Vì tôi nghĩ “Con chữ cũng chính là ký hiệu nhưng đó là một dạng ký hiệu đặc biệt “. Nhưng để giúp trẻ lớp Mầm có thể chú ý và nhận biết ký hiệu con chữ, phải bắt đầu như thế nào?
Trước hết tôi viết tên trẻ (tên đệm, tên gọi) ngay cạnh ký hiệu hình ảnh, đặc biệt tôi sử dụng loại chữ viết in hoa và không đánh máy. Sử dụng biện pháp nhắc nhở, hướng dẫn trẻ mọi lúc mọi nơi để giúp trẻ ghi nhớ ký hiệu tên mình. Thường xuyên chỉ vào tên trẻ trên đồ dùng vận dụng và hỏi: “Tên của ai vật nè? ”, “ Tên của ai trên dép này mà dễ thương quá vậy? ”

Giai đoạn 2: Phân biệt tên đệm, tên gọi
Để trẻ nhận biết tên mình rõ ràng hơn, tôi sử dụng biện pháp cho trẻ đọc các thẻ từ có viết âm đệm, tên gọi của trẻ trên đó:
Ví dụ: BẢO HÂN, đọc theo cách từ trái sang phải. Sau đó cho trẻ tự sắp xếp và dạy cho trẻ tự đọc đi đọc lại, trẻ có thể xếp ngược tên gọi và tên đệm rồi đọc chúng, ví dụ hai chữ HÂN BẢO. Từ đó , trẻ phát hiện ra cách sắp xếp như trên sẽ không đúng với tên gọi của mình. Cứ như thế trẻ sẽ dần dần xác định rõ tên của mình thông qua việc trẻ nhận biết tên đệm, tên gọi.
Ở hai giai đoạn trên, tôi luôn kết hợp và trao đổi với phụ huynh về việc tạo cơ hội để giúp trẻ nhận biết tên mình. Khi đưa đón trẻ, phụ huynh thường chỉ vào tên của trẻ và hỏi (hoặc bạn khác).
Ví dụ: Tên của con ở ngăn tủ nào? Chỉ mẹ xem với!
Tên của bạn nào giống tên của con?...
Trên mỗi đồ dùng, vật dụng của trẻ, phụ hynh thường ghi hoặc thêu tên của trẻ vào, chỉ cho trẻ xem và dạy cho trẻ đọc. Tất cả các cơ hội trên tạo cho trẻ những cảm xúc khám phá, phấn khởi và ham thích. Tạo cho trẻ cảm giác là thấy mình đã lớn: Mình biết đọc chữ như người lớn.
Sau một thời gian ngắn tôi tháo bỏ dần các ký hiệu hình ảnh, chỉ để lại tên trẻ trên đồ dùng vật dụng.

Giai đoạn 3: Phân biệt tên mình và tên bạn
Khi đã qua giai đoạn 2, trẻ đã có thể nhận biết vị trí tên đệm, tên gọi và ngay cả tên của mình thì tôi dạy trẻ phân biệt tên mình và tên bạn có trùng tên đệm hay tên gọi. Tôi tạo cho trẻ tình huống phân biệt tên bằng cách quan sát và nhận xét sự giống nhau hay khác nhau ở tên đệm hay tên gọi.
Ví dụ: Thảo Hân - ----- Bảo Hân
Hai bạn này giống nhau ở tên gọi nhưng khác nhau ở tên đệm
Ví dụ: Quang Thắng ------- Quang Ngọc
Hai bạn này có tên đệm giống nhau nhưng lại khác nhau ở tên gọi

Giai đoạn 4: Áp dụng vào các giai đoạn chơi và học
Từ việc nhận biết các ký hiệu như trên, tôi đã áp dụng một số hoạt động chơi và học dựa trên những sự việc mà trẻ đang nhận biết.
Ví dụ: Khi dạy về chủ đề nước, dạy trẻ phân biệt nước sạch, nước bẩn. Tôi để hai lọ nước sạch và nước bẩn cạnh nhau, mỗi lọ có hai thẻ từ để giúp trẻ phân biệt rõ hơn.
**** Một số tác động đến trẻ chậm hơn:
_ Sử dụng trò chơi “loại trừ” : Cho trẻ lựa chọn các loại thẻ từ có tên gọi giống nhau, ví dụ: Dương Minh, Hải Minh , Cao Minh…. Và sau đó dạy trẻ loại trừ bằng tên đệm.
_ Luôn kết hợp nhiều tình huống để nhắc nhở, để lập lại….nhằm tạo giúp trẻ ghi nhớ.
_ Không tháo quá sớm các ký hiệu hình ảnh.
**** Qua thử nghiệm trên, tôi nhận có một số hiệu quả nhất định:
· Đối với trẻ: Khả năng tư duy logic và tính trật tự của trẻ phát triển đáng kể. Nó sẽ là nền tảng vững chắc cho các hoạt động nhận thức sau này.
_ Việc này cho trẻ 3-4 tuổi nhận biết ký hiệu chữ viết như một loại ký hiệu đặc biệt nhằm giúp trẻ bước đầu hiểu được ý nghĩa chữ viết.
· Đối với Giáo viên: Việc trang bị các loại ký hiệu trên đồ dùng đồ vật suốt năm sẽ đơn giản hơn, hiệu quả hơn và tạo được nhiều cơ hội để trẻ suy luận, ghi nhớ tốt hơn.
C. Kết thúc vấn đề:
Đây là một thử nghiệm mà tôi rất tâm đắc khi thực hiện trên trẻ 3-4 tuổi trong năm học vừa qua, rất mong các bạn đồng nghiệp tham khảo và đóng góp ý kiến để vấn đề này được áp dụng tốt hơn trong việc chăm sóc và giáo dục trẻ.

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008

kdsjghahdgahdbvsbhz